Trăm Trở

Chiều bảng lảng, nép mình trong đáy mắt
Men lối xưa, em nhặt...mảnh tình rơi
Thương mây chiều, nhè nhẹ gió buông lơi
Nắng chấp chới...như nợ lời...hẹn ước

Con đường mòn...chờ ai ngày mấy lượt
Gió trêu đùa, say khướt...níu áo em
Lá ngậm ngùi...nhớ lắm dấu chân quen
Bên song cửa, tròm trèm...trăng đứng lặng

Ngày trở lại, rộn ràng con ngõ vắng
Bầu trời cao, rủ mây trắng...lượn lờ
Mùa yêu đương...rạo rực cả giấc mơ
Em gói ghém...khạo khờ...vá nỗi nhớ

Sương trải lụa...uốn mình nghe gió thở
Vần thơ tình trăn trở...bóng thời gian
Nghe hương yêu...từng giọt sóng sánh tràn
Ôi, khao khát.. ngỡ ngàng...vòng tay ấm

Tình yêu thức, cựa mình...trong sâu thẳm
Đêm mơn man...gửi gắm...nụ hôn nồng
Anh có về...góc khuất..em đợi mong?
Miền hạnh phúc...bềnh bồng đơm trái ngọt...

Kim Oanh Lê

Trò chuyện cùng chủ bút:

Có 0 bình luận.