Đêm Đông

Đêm se lạnh...đong đầy nỗi nhớ
Tiếng vạc kêu trăn trở sầu thương
Rì rào khóm trúc ven đường
Ru lòng cô phụ miên trường quạnh hiu

Đàn văng vẳng...dặt dìu buông tiếng
Khúc Nghê Thường hòa quyện gió mây
Nhẹ nhàng sâu lắng, ngất ngây
Thanh âm trầm bổng đắm say men nồng

Nghe đâu đó...tiếng lòng thổn thức
Chút hương xưa rạo rực dâng tràn
Xuân đi, hạ đến, thu tàn
Khẽ khàng đông cũng ngỡ ngàng bước sang

Đưa tay chạm...thời gian vụt mất
Tuổi xuân thì thắm thoát trôi qua
Còn đâu nhan sắc mặn mà?
Còn đâu duyên dáng, ngọc ngà...hương xưa?

Kim Oanh Lê

Trò chuyện cùng chủ bút:

Có 0 bình luận.